Thời gian qua nhanh quá. Mới đó mà lại đến ngày giỗ Bà Nội. Tứ Diễm thức dậy từ rất sớm để làm nhiều món chay cúng Bà. Lòng bồi hồi khi nhớ lại vô số những kỷ niệm trong suốt chuỗi ngày còn được sống bên Bà. Tự dưng muốn viết đôi dòng...
Có rất nhiều điều để viết về Bà. Nhưng biết bắt đầu từ đâu nhỉ ?
Viết ít thì không đầy đủ. Viết nhiều thì e là người ta nghĩ "mèo khen
mèo dài đuôi".
Có lẽ bắt đầu với điều mọi người vẫn
thường khen, Bà Nội đẹp và sang, với vóc dáng yểu điệu của những thiếu
nữ khuê các con nhà giầu thời xưa. Bà khéo léo, giỏi giang cả về nữ công gia
chánh lẫn việc cai quản quán xuyến mọi việc trong nhà, ngoài đồn điền.
Và còn nhiều điều khác nữa, mời cùng đọc tiếp theo nha ... Read More >>>
Showing posts with label Đoản Khúc. Show all posts
Showing posts with label Đoản Khúc. Show all posts
Phải chăng như nhà thơ Đỗ Trung Quân đã viết: "Quê hương mỗi người chỉ một . Như là chỉ một Mẹ thôi...". MẸ chỉ một tiếng gọi thật ngắn gọn nhưng lại súc tích biết bao nhiêu ý nghĩa thật tuyệt vời. Phải chăng Mẹ là kho báu vô cùng quý giá không có thứ gì sánh được hay thay thế được của mỗi người con. Phải chăng Mẹ là điều kỳ diệu nhất, là món quà ý nghĩa nhất, tuyệt vời nhất do Hóa Công đã ban cho mỗi người chúng ta.
Hôm nay là ngày lễ Hiền Mẫu (Mother's Day), Tứ Diễm xin mến chúc tất cả những ai vẫn còn Mẹ một ngày thật hạnh phúc khi còn được ấp ủ trong tình yêu bao la ngọt ngào của Mẹ. Và xin được chia nỗi niềm cảm xúc bùi ngùi tiếc thương cùng những ai không còn được diễm phúc hưởng tình yêu của Mẹ.
Trong bài viết nầy, Tứ Diễm sẽ tổng hợp một số bài thơ, văn và nhạc khúc về Mẹ. Xin mời ghé xem...
Hôm nay là ngày lễ Hiền Mẫu (Mother's Day), Tứ Diễm xin mến chúc tất cả những ai vẫn còn Mẹ một ngày thật hạnh phúc khi còn được ấp ủ trong tình yêu bao la ngọt ngào của Mẹ. Và xin được chia nỗi niềm cảm xúc bùi ngùi tiếc thương cùng những ai không còn được diễm phúc hưởng tình yêu của Mẹ.
Trong bài viết nầy, Tứ Diễm sẽ tổng hợp một số bài thơ, văn và nhạc khúc về Mẹ. Xin mời ghé xem...
MƯỜI NGÓN TAY NGÀ
Thương Tặng MẸ
Tứ Diễm
"À ơi,
cái ngủ mày ngủ cho sâu
mẹ mày đi cấy đồng sâu chưa về
bắt được con trắm, con trê
xách cổ mang về cho cái ngủ ăn...."
Câu hát ru ngày xưa ấy tự dưng luẩn quẩn mãi trong trí, khiến lòng tôi chợt thấy bồi hồi. Tự dưng thèm được nghe Mẹ ru chi lạ. Ừ nhỉ, đã lâu, lâu lắm rồi tôi chưa được nghe lại giọng ru ngọt ngào trầm bổng của Mẹ...
Thương Tặng MẸ
Tứ Diễm
"À ơi,
cái ngủ mày ngủ cho sâu
mẹ mày đi cấy đồng sâu chưa về
bắt được con trắm, con trê
xách cổ mang về cho cái ngủ ăn...."
Câu hát ru ngày xưa ấy tự dưng luẩn quẩn mãi trong trí, khiến lòng tôi chợt thấy bồi hồi. Tự dưng thèm được nghe Mẹ ru chi lạ. Ừ nhỉ, đã lâu, lâu lắm rồi tôi chưa được nghe lại giọng ru ngọt ngào trầm bổng của Mẹ...
Giếng Nước Năm Xưa
Tứ Diễm
Tôi còn nhớ cảm giác vừa hồi hộp vừa thích thú khi lén mẹ ra vọc nước trong giếng ở sân trước. Làn nước trong vắt mát rười rượi mon man bàn tay tôi xóa tan cơn nóng bức của những buổi trưa hè. Tôi thường nghịch ngợm quậy mạnh tay để bọt nước trắng xóa văng tung tóe, ướt cả một khoảng sân, ướt đẫm tóc tai và tạo thành nhiều đốm sao sẫm mầu trên bức tường vôi.
Tứ Diễm
Tôi còn nhớ cảm giác vừa hồi hộp vừa thích thú khi lén mẹ ra vọc nước trong giếng ở sân trước. Làn nước trong vắt mát rười rượi mon man bàn tay tôi xóa tan cơn nóng bức của những buổi trưa hè. Tôi thường nghịch ngợm quậy mạnh tay để bọt nước trắng xóa văng tung tóe, ướt cả một khoảng sân, ướt đẫm tóc tai và tạo thành nhiều đốm sao sẫm mầu trên bức tường vôi.
"Công Cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chẩy ra"
Chắc hẳn hai câu trên không xa lạ với chúng ta. Chỉ tiếc là trong thực tế, dường nhưng tình Phụ Tử không được nhắc nhở đến nhiều như tình Mẫu Tử. Phải chăng Cha thương con nhưng chỉ để trong lòng, hiếm khi bầy tỏ rõ ràng dễ nhận thấy như tình Mẹ với con.
Đôi khi phải ở một hoàn cảnh thật đặc biệt người con mới cảm thấy bàng hoàng sửng sốt khi chợt phát hiện ra rằng... ".... để đưa cơm hộp cho nó, cha đã đi suốt cả buổi chiều trên con đường đó. Cái bệnh đãng trí tuổi già đã làm cha quên mất mình cần đi đâu, nhà mình ở đâu, mình là ai. Nhưng vẫn đinh ninh nhớ đến con trai, nhớ phải mang cơm hộp đến cho con trai...." (trích từ đoản khúc NCĐCH)
Trong bài viết nầy, Tứ Diễm xin phép được chia sẻ một đoản khúc của tác giả Triệu Kiến Văn tuy ngắn nhưng cũng thật là cảm động ....
Xin mời xem tiếp nha ....
Subscribe to:
Posts (Atom)




- RSS
Contact