Showing posts with label Truyện. Show all posts
Showing posts with label Truyện. Show all posts
Tuesday, 20 December 2011 0 comments

Truyện - Chuyện Tại Một Trạm Xe

CHUYỆN TẠI MỘT TRẠM XE
(lấy ý từ mẩu truyện cười trong Readers Digest)
Tứ Diễm

Thời tiết xứ này thật là lạ. Duy vừa lẩm bẩm một mình, vừa đi lui đi tới. Trạm xe bus trung ương đã mở máy lạnh, nhưng hình như vẫn chưa đủ để xua tan hết cơn nóng hầm hập bên ngoài ùa vào mỗi khi cửa ra vào đóng mở. 

Duy không biết phải làm gì cho qua thời gian trong khi chờ đợi chuyến xe về Montreal. Anh cứ đi qua, đi lại một lúc. Chốc chốc, lại đưa tay lên nhìn đồng hồ. Cây kim chỉ giây hình như cũng lười biếng di chuyển. Thời gian trôi qua thật chậm. Duy chặc lưỡi thở dài một mình. Nhưng rồi như tự nhận ra hành động vô lý của mình, anh đưa mắt nhìn quanh tìm nơi mua báo để đọc. Anh mua kèm theo tờ báo vài thỏi kẹo cao su, lon nước ngọt cùng một gói thuốc lá.

Sau đó, Duy xách hành lý đến một băng ghế còn trống, ngồi xuống rồi thong thả đọc từng trang báo. Có lẽ đây là lần đầu tiên anh có dư giờ nhàn nhã đọc kỹ càng từng mục. Chẳng bù cho mọi ngày, Duy chỉ đủ thì giờ lướt sơ qua các tựa đề lớn trong giờ ăn trưa trước khi liệng bỏ tờ báo. Nhiều hôm quá mệt mỏi, anh ăn vội vàng cho qua bữa, rồi kiếm một góc, lăn ra ngủ. Anh chỉ còn biết tin tức qua radio trên đường lái xe trở về nhà.

Cuộc sống nơi đây đều đặn và bình thường đến độ nhàm chán, nhưng sao lúc nào cũng thật bận rộn. Duy cảm thấy 24 tiếng chưa đủ dài cho anh hoàn tất những việc cần làm trong một ngày . Buổi tối nào anh cũng thở dài khi thấy còn nhiều việc đã dự tính từ lâu mà chưa thực hiện được. Duy suy nghĩ lan man sau khi vừa giở đến trang báo cuối cùng. Đúng lúc đó, cửa ra vào bật mở. Một luồng gió nóng hổi bên ngoài ùa vào cùng với tiếng trẻ con khóc lè nhè, khiến tất cả hành khách đang ngồi đợi ngẩng đầu lên nhìn.

Duy không kềm được tính hiếu kỳ, cũng tò mò nhìn người mẹ trẻ đang bối rối trước ánh mắt của mọi người. Duy cúi đầu giả bộ đọc tờ báo trước mặt, nhưng thật ra, anh vẫn kín đáo quan sát người khách vừa đến. Bà mẹ trẻ, còn quá trẻ, rất xinh xắn và còn nhiều nét ngây thơ, đang lúng túng với đứa trẻ trên tay và đám hành lý ngổn ngang, trông đến thật tội nghiệp.

Duy đang tính đứng dậy, giúp cô ta một tay, thì một người đàn ông da trắng đã nhanh nhẹn làm giúp. Có lẽ, ông ta cũng muốn bắt chuyện làm quen với người thiếu nữ. Nhưng tiếng khóc ngằn ngặt của đứa bé đã dập tắt nụ cười làm quen trên môi ông ta. Duy có cảm giác người đàn ông hơi mạnh tay khi đặt các món hành lý xuống đất trước khi quày quả bỏ đi. Duy tự chế riễu cái tính ưa tưởng tượng của mình. Anh cảm thấy mình hơi khiếm nhã khi tò mò theo dõi hành động của người khác; vì thế, anh bèn cắm cúi đọc lại thật kỹ càng những tin tức trong tờ báo.

Tuy nhiên, tiếng trẻ con khóc khiến anh không tài nào đọc thêm được một chữ. Anh kín đáo liếc nhìn người thiếu nữ bằng đuôi mắt. Người thiếu nữ đang bồng đứa bé đi qua, đi lại và ru nho nhỏ. Âm điệu rất trầm bổng, nhưng Duy không nghe rõ lời.

Đứa bé cứ oằn người và khóc lớn tiếng. Người thiếu nữ càng thêm bối rối khi bắt gặp những tia nhìn xoi mói xen lẫn bực bội của nhiều người. Cô ta vội rảo bước ra ngoài cửa, có lẽ để khỏi làm phiền người xung quanh.   Nhưng chỉ vài phút sau, có lẽ không chịu được sức nóng bên ngoài, người thiếu nữ lại hấp tấp trở vào. Đứa bé hình như cũng quá mệt vì kêu khóc nhiều nên đang thiêm thiếp trên tay cô ta.

Lần này, người thiếu nữ đi đi lại lại gần nơi Duy đang ngồi. Anh có thể nhìn rõ nhưng giọt mồ hôi đọng lấm tấm hai bên thái dương, và cả trên cánh mũi thon thon của cô ta.  Những sợi tóc mai bết quanh khuôn mặt càng khiến người thiếu nữ thêm duyên dáng. Duy có thể nghe giọng nói rất êm đềm, quyến rũ của cô ta đang cất lên nho nhỏ: "Chóng ngoan nào, Jane.  Chỉ còn vài tiếng nữa là về đến nhà. Chỉ còn vài tiếng nữa thôi. Lúc đó, Jane tha hồ mà nghỉ ngơi nhé..."  Không biết người thiếu nữ đang nghĩ đến chuyện gì, chỉ thấy cô ta mỉm cười làm rạng rỡ cả khuôn mặt khiến Duy không tài nào rời mắt khỏi cô ta.

Thời gian từ từ trôi qua. Bỗng một người khách vừa bước vào, ông ta làm rơi chiếc valy xuống đất. Tiếng động khá lớn, khiến đứa bé giật mình thức giấc và bắt đầu khóc lớn tiếng. Chỉ tội cho người thiếu nữ, cô ta lại phải tìm đủ mọi cách để dỗ đứa bé. Duy nghe cô ta lập đi lập lại câu "Chóng ngoan nào, Jane. Sắp đến nhà rồi. Lúc đó, Jane được tắm rửa, thay quần áo, ăn uống và nghỉ ngơi. Ngoan nhé, Jane. Chỉ còn vài tiếng nữa là đến nhà rồi....." Giọng nói trầm bổng của cô ta nghe như đang hát khiến đứa bé dịu lại, thôi không dẫy dụa nữa.

Sau một lúc, đứa bé bắt đầu ngủ tiếp. Duy dường như nghe được tiếng thở phào nhẹ nhõm của người thiếu nữ. Cái giọng nói êm đềm của cô ta vẫn khe khẽ vang lên bên cạnh, khiến Duy chợt nhớ đến tiếng ru của mẹ thuở xưa lúc anh còn bé. Chưa bao giờ Duy cảm động trước tình mẫu tử như hôm nay. Ôi còn gì cao quý như tình mẹ. Mẹ thương con như trời như bể. Ngày ấy, anh còn quá dại khờ, có hiểu đâu được tấm lòng của mẹ. Đến ngày nay, khi đã trưởng thành thì mẹ con lại nghìn trùng xa cách. Có lẽ chẳng khi nào còn gặp lại.

Duy chỉ muốn tiến lại, ngỏ lời khen ngợi tính nhẫn nại của người thiếu nữ. Đã từ lâu lắm, Duy mới được nghe và thấy một người mẹ ru con bằng giọng thật êm đềm và dịu dàng như thế. Nhưng vốn sẵn tính nhút nhát nên anh chỉ ngồi yên và kín đáo nhìn hai mẹ con người thiếu nữ mà thôi.

Mãi đến lúc chuyến xe bus Toronto - Montreal vào trạm, các hành khách lục đục sửa soạn mang hành lý ra xe, Duy mới giật mình đứng dậy. Anh kiểm soát lại hành lý rồi rảo bước về hướng xe bus. Người thiếu nữ vẫn ôm đứa bé ngồi ở băng ghế gần đó. Duy chần chừ một chút, rồi lấy hết can đảm quay trở lại. Anh dùng tất cả vốn liếng sinh ngữ để kết thành một câu khen, mong xứng đáng với tình mẫu tử của người thiếu nữ. Đại ý, anh tỏ vẻ cảm phục vì lần đầu tiên sau nhiều năm, mới được nghe một người mẹ nói với con mình bằng giọng thật dịu dàng như thế. Duy chấm dứt bằng câu: "Bé Jane thật hạnh phúc khi có người mẹ như cô".

Người thiếu nữ bỗng mỉm cười, ánh mắt thoáng lên một tia tinh nghịch, rồi trả lời:
- Thưa ông, Jane chính là tên của tôi ạ...


Tứ Diễm  - Dec. 26, 1992
0 comments

Truyện - Lá Thư Xuân

LÁ THƯ XUÂNTứ Diễm

Chị Năm,

Hèn lâu rồi hổng có nhận thơ chị nên rầu muốn chết.  Nhất là mấy bữa gần Tết như vầy nè.  Tui ở không rảnh quá sức nhưng hổng có dám đi đâu một mình.  Mà cứ ngồi không thì lại nhớ mấy cái chuyện hồi xửa hồi xưa rồi sụt sịt khóc.  Làm con nhỏ nhà tui cằn nhằn hoài hà.

Mà kể cũng ngộ.  Tui hổng dè có ngày tui lại phải ăn Tết ở cái xứ lạ hoắc này đó, chị Năm.  Hổng biết mắc mớ giống chi mà con nhỏ Út của tui hổng chịu ưng mấy thằng trong xóm.  Tui cũng tưởng nó thương ông hoàng, ông tướng nào rồi nên thấy mừng trong bụng.  Ai dè, nó lại thương thằng chồng nó bây giờ.  Cái thằng cù bơ cù bất ở đâu hổng biết.  Mới dọn đến xóm tui có vài tháng là đã hớp hồn cục cưng của tui rồi.  Tui đâu có dè nên hổng cản từ đầu.  Đến chừng con nhỏ nhà tui nó thương cái thằng đó quá trời, tui cũng chẳng đành lòng cấm cản tụi nó.  Được cái là chồng con Út cũng biết khôn, nhờ bà Tám Xuân làm mai dùm.   Mà bà Tám thì chị Năm cũng biết đó.  Cái miệng cứ lách chách, lia chia từ lúc mới vô nhà đến chừng xách nón đi dìa.  Làm tui chưa kịp tính toán chi đã gật đầu cái rụp rồi hà.

Hồi mới cưới, con nhỏ Út tui còn siêng năng tới lui.  Nay mua miếng trầu, mai miếng thuốc làm tui cũng đỡ nhớ.  Riết rồi sau này nó cũng lơ là chuyện thăm tui luôn.  Nhớ nó thì tui lại chạy qua bển thăm tụi nó.  Con cái hổng thương cha mẹ, chớ có cha mẹ nào bỏ được con, phải hông chị Năm.  Nên giận thì giận, chứ lâu hổng gặp thì tui chịu hổng nổi.  Cứ phải qua đẳng hoài.  

Rồi đùng một cái, chồng con Út vượt biên.  Con nhỏ nhà tui đang bụng mang dạ chửa nên hổng dám liều.  Tui thấy vậy nên qua bển bắt nó dìa ở với tui cho có mẹ có con.  Hai thằng anh nó đi đâu là đi biệt.  Cả năm mới ghé thăm tui được một, hai lần.  May là còn con Út ở bên cạnh.  Lúc nó đi lấy chồng, tui nhớ nó quá.  Ăn trầu mà thấy lạt nhách cả miệng.  Đến hồi chồng nó đi vắng, nó dọn đồ dìa ở với tui.  Nói thiệt chị Năm nghe, chứ tui hổng có phiền chuyện chồng nó đi vượt biên chút nào hết đó.  Chỉ tội cho con nhỏ.  Lớp thì nhớ chồng, lớp bị cái bầu hành nên ăn bữa được bữa không.  Tui mà hổng ép thì nó chẳng chịu ăn uống gì ráo trọi. 

Rồi đến chừng nó đập bầu, một tay tui lo săn sóc nó đó chị Năm.  Ông bà mình có nói: "Đàn ông đi biển có đôi.  Đàn bà đi biển mồ côi một mình" thiệt là đúng quá xá.  May con Út sanh cũng dễ, mẹ tròn con vuông.  Mà cái thằng con nó cũng ngộ quá sức.  Chị Năm mà thấy là muốn nựng liền hà.  Nói hổng phải khoe, chứ tui chưa thấy thằng nhỏ nào kháu khỉnh như nó đó chị.

Tui gọi nó là thằng Chó Con, làm con Út cằn nhằn tối ngày.  Nó muốn tui gọi con nó theo đúng tên trong khai sanh kìa.  Ôi, hơi đâu mà để mấy ý cái chuyện đó.  Tui cứ thích gọi là Chó Con hà.  Với lại, tui nhớ hồi đó má tui cứ biểu là phải gọi tên xấu cho dễ nuôi.  Tụi nó có ăn có học thì hổng tin.  Chứ tui thì nghĩ có kiêng có lành, phải hông chị Năm.   Loay hoay rồi cũng tới ngày đầy tháng, thôi nôi của thằng Chó Con.  Túng thì túng, tui cũng ráng làm cỗ bàn mời bà con chòm xóm tới, mặc con Út cự nự.  Con nó nó hổng thương. Nhưng cháu tui, nó cấm tui thương được hay sao.  Nói nào ngay, có hai mẹ con nó hú hí bên cạnh, tui cũng thấy vui vui.  Nên dù có tốn hao bao nhiêu tui cũng hổng có ngại.

Rồi khi không, chồng con Út gửi giấy tờ về bảo lãnh tui với hai mẹ con con Út.   Tui hổng có muốn đi.  Nhưng tại con út cứ khóc lóc, một hai đòi tui đi theo nó.  Với lại, tui cũng mến tay mến chân thằng Chó Con quá sức, nên đành dằn lòng đi theo tụi nó.  Cái thằng chồng con Út cũng ngộ.  Đi xứ nào hổng đi, lại nhè cái xứ lạnh như thùng nước đá này mà ở.  Báo hại tui cũng phải chịu lạnh theo hà.   

Có nhiều chuyện ngộ lắm, chị Năm hổng biết đâu.  Từ hồi đó tới giờ, ra đường thì chỉ cần mặc bộ bà ba, xỏ thêm đôi guốc là tươm tất lắm rồi.  Bữa nào nắng thì thêm cái nón lá.  Trời lạnh thì thêm cái khăn rằn.  Hồi mới qua, tui mặc vậy làm tụi nó cự nự quá chừng.  Tụi nó hổng chịu cho tui mặc áo bà ba ra đường.  Rồi biểu tui mặc mấy cái quần áo tụi nó mới sắm cho tui. 

Mà nói nhỏ chị Năm nghe.  Quần áo chi mà coi lố lăng giống y chang mấy bà đầm trong quảng cáo.  Ngộ quá sức hà. Tui hổng có ưng chút nào hết, nhưng tụi nó biểu phải mặc vậy mới đúng "mốt".   Tụi nó còn bắt tui mang giày nữa chớ.  Mèn ui, từ hồi cha sanh mẹ đẻ đến giờ, tui đi cẳng không quen rồi.  Lễ lạc gì thì mới xỏ chân vô đôi guốc.  Vậy mà bây giờ phải bó giò trong cái đôi giày.  Khó chịu muốn chết luôn đó chị Năm.    Nói thiệt, tui hổng có muốn mang giày.  Nhưng e vợ chồng nó buồn nên cũng ráng mang.  

Vậy mà chưa hết, con Út bày đặt chê tui ăn trầu coi hổng có "văn minh".  Nó đi mua kẹo "sinh-gum" gì đó, biểu tui nhai thay trầu.  Thay sao được mà thay.  Chị Năm nghĩ coi.  Kẹo chi mà lạt nhách, nhai mỏi cả miệng.  Đâu có thơm ngon như miếng trầu của tụi mình đâu.  Riết rồi, tui biểu tụi nó đừng mua nữạ  Vì răng tui lung lay gần hết rồi, hổng còn muốn nhai nhiều.

Chị Năm biết hông, ở bên này coi vậy mà cũng cực lắm đó.  Vợ chồng tụi nó lụi hụi đi làm từ sớm đến tối hù mới dìa.  Tui ở nhà hủ hỉ với thằng Chó Con.  Rảnh thì lo cơm nước cho tụi nó.   Mà ở đây cái chi cũng ngộ lắm đó chị Năm.   Tụi nó có cái nồi, đổ gạo với nước vô, rồi nhấn nút xong một hồi là cơm chín hà.  Hổng có cần phải nhóm lửa, vần rơm như bên nhà.   Rồi cái máy giặt, máy sấy, lò nướng, bếp...  Cái chi cũng lạ hoắc à.  Hồi đầu, tui cứ đứng lớ quớ trong bếp.  Muốn nấu mà hổng biết cách xài.  Phải đợi đến chừng tụi nó đi làm về để hỏi, làm vợ chồng nó có dịp cười đau bụng.  Thiệt là thời buổi bây giờ, cái chi cũng đảo ngược hết trơn.  Trứng khôn hơn vịt, cha mẹ phải học con mà. 

Được cái là vợ chồng con Út cũng có hiếu.  Tụi nó sợ tui buồn nên đi mướn băng "vi-đê-ô" về cho tui xem.  Mua băng cải lương cho tui nữa.  Tụi nó còn mua cả mớ sách báo tiếng Việt nhưng tui hổng có muốn đọc.  Chỉ nghe băng cải lương hay xem mấy phim bộ cho đỡ buồn thôi hà.   Chị Năm biết
hông.  Nhiều bữa nghe con nhỏ đào cải lương xuống sáu câu vọng cổ mùi quá sức, làm tui nhớ cái hồi còn ở trong xóm rồi khóc hồi nào cũng hổng hay nữa. 


Ở gần khu tui bên này hổng có nhiều người Việt mình.  Cuối tuần nào, con Út cũng ráng thu xếp để chở tui đi chùa đặng gặp bạn bè.  Nhiều lúc thấy tụi nó cực quá, tui hổng muốn đi, nhưng tụi nó cứ biểu hổng sao đâu, đi gặp người này người kia cho đỡ buồn.   Mà nghĩ cũng tội cho vợ chồng nó.  Suốt cả tuần vất vả đi làm.  Có hai ngày cuối tuần được nghỉ thì lại phải lo chợ búa, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa.  Rồi còn phải chở tui đi chùa nữa chớ.

Tết năm nay, tui định gói ít đòn bánh tét.  Trước là cúng ông bà, sau cho tụi nó ăn đỡ thèm.   Nhưng con Út cứ gạt đi.  Nó biểu tui muốn ăn gì thì kêu nó đi mua ở tiệm.  Bày vẽ chi cho mắc công.  Tui biết nó sợ tui cực nên hổng cho tui làm.  Nghe nói đâu năm nay có tổ chức chợ Tết vào bữa mồng Hai.  Tối qua, con Út nhắc tui soạn lại mớ áo dài để bận bữa đó.  Tui soạn cho nó vui. Chứ tui chỉ ưng mặc cái áo bà ba thêu chị tặng tui hồi đó đó, chị còn nhớ hông. 

Để bữa đó đi dìa xong tui viết thơ cho chị nhen.  Bây giờ tui phải đi tắm cho cục cưng của tui.  Xong thì nấu cơm chờ vợ chồng con Út về ăn.  Chị cho tui gởi lời hỏi thăm với chúc Tết tất cả bà con chòm xóm nhen.  Xém chút quên, tui chúc chị với anh Năm một năm mới phát tài, may mắn, mạnh khoẻ và mau có thằng rể Út nghen. Sấp nhỏ bên chị thì học hành giỏi giang, mọi việc đều thuận lợi.  Thôi tui ngưng nhen chị Năm.  

Ký tên: Chín Trầu
 
;