Sunday, 16 February 2014

Thơ Xướng Họa - Sài Gòn Nỗi Nhớ

Bây giờ là buổi tối Chủ Nhật, vậy là sắp hết một kỳ nghỉ cuối tuần.  Thời gian qua nhanh quá phải không hở?  Còn biết bao nhiêu việc cần làm, nhưng tự nhiên muốn thả hồn lãng đãng về một nơi chốn thân thương đã từng được mệnh danh "Hòn Ngọc Viễn Đông".   "Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi"....    Và phải chăng Sài Gòn lại càng đẹp hơn nữa trong vùng trời ký ức?


Xin dành bài viết nầy mến tặng những ai đã, đang và luôn thương nhớ yêu mến Sài Gòn.   Mời cùng gợi nhớ về một thuở đã qua với nhiều kỷ niệm khó quên nha...




Ngày xưa khi còn bé, Tứ Diễm đã có cơ hội được đọc quyển Thương Nhớ Mười Hai của tác giả Vũ Bằng.  Thuở ấy, chỉ biết đọc say mê thưởng thức tài viết, tài miêu tả của tác giả nhưng chưa thể cảm nhận được những niềm cảm xúc tác giả trang trải theo từng dòng, từng chữ.  Mãi đến ngày thật sự rời xa quê hương, xa Sài Gòn, xa tất cả những người thân, bè bạn, thầy cô, ... lúc đó Tứ Diễm mới chợt hiểu thế nào là nỗi buồn xa xứ.

Về sau nầy, khi tìm đọc lại được quyển Thương Nhớ Mười Hai, không chỉ một mà rất nhiều lần; mỗi lần đọc đều vẫn thấy lòng bồi hồi rung cảm theo nỗi nhớ của tác giả.  Với ông Vũ Bằng, đó là nơi đất Bắc với những món ăn đặc biệt của miền Bắc.  Còn với Tứ Diễm, đó là Sài Gòn.  Sài Gòn chỉ có hai mùa: nắng và mưa, nhưng lại bao gồm vô vàn hương vị món ăn của cả ba miền Bắc - Trung - Nam hay đã pha trộn để trở thành những món ăn độc đáo mang đậm nét Sài Gòn.


(hình sưu tầm)


Chiều tối nay, sau khi nhận và đọc được bài thơ Sài Gòn Nỗi Nhớ của anh Phong cùng với lời viết mở đầu "Tặng các bạn đang ở Saigon, xa Saigon, nhớ Saigon và thương Saigon.", tự nhiên Tứ Diễm cũng thấy lòng bồi hồi nhớ da diết Sài Gòn, nhớ cả những kỷ niệm vụn vặt, nhớ thật nhiều và cũng thật lan man.   Và tự nhiên cũng muốn được gõ theo đôi dòng ...

Xin cám ơn anh Phong đã cho Tứ Diễm được thưởng thức một sáng tác mới thật hay và đầy cảm xúc.   Mời anh Phong và quý vị cùng xem tiếp theo nha ....


SÀI GÒN NỖI NHỚ
"Tặng các bạn đang ở Saigon, xa Saigon, nhớ Saigon và thương Saigon."

Saigon ơi ! Có còn nguyên nhịp thở
Có nhớ người một thuở đã đi qua
Hàng me xanh có nhớ kẻ xa nhà
Hoa phượng đỏ nhớ hè ai tan học ?

Sài Gòn ơi, nhớ theo từng nhịp thở
Dẫu cho là bao năm tháng trôi qua
Dẫu về nơi chốn cũ chẳng còn nhà
Dẫu chẳng gặp bạn bè thời đi học...

Ta nhớ lắm Saigon cơn nắng Hạ
Nắng nung người nung làn tóc em thơm
Nhớ mưa Thu, gió thổi giọt mưa mềm
Đẩy em lại gần anh chờ mưa tạnh.


Sài Gòn ơi, đã biết bao mùa Hạ,
Đã bao lần nhặt phượng thắm tay thơm,
Đã lắm phen gió vờn rối tóc mềm,
Đã nhiều buổi ướt mem mong chóng tạnh,...

Trưng Vương xưa, áo trắng giăng ngõ lạnh
Nhớ cổng trường, em đứng đợi chờ ai
Trường thân thương bao kỷ niệm nối dài
Sơn lớp cũ không phai màu năm tháng.

Sài Gòn ơi, nhớ dạo trời chợt lạnh
Gió hiu hiu rét mướt chẳng thương ai
Gió len lỏi giá buốt ngón tay dài
Gió thuở ấy có luyến lưu năm tháng?


Bảo trong lòng, ta còn đây nỗi nhớ
Huệ ngày nào phô sắc trắng uy nghiêm
Khi Tao Đàn mở cửa, nắng Xuân nghiêng
Ngàn hoa thắm cùng về đây hội tụ.



Sài Gòn ơi, vấn vương ngàn sợi nhớ
Ngôi trường xưa, chùa Xá Lợi, Vĩnh Nghiêm,
Cầu Trương Minh Giảng con dốc nghiêng nghiêng, ...
Cô thầy, bè bạn bao giờ đoàn tụ?

Saigon ơi ! Ta nhớ em lắm lắm !
Nhớ Giáng Sinh cùng ngắm ánh đèn màu
Nghe thiên thần hòa dạo khúc hoan ca
Quanh Đức Bà muôn người vui rộn rã.

Sài Gòn ơi, nhớ thật nhiều, nhiều lắm
Nhớ khô bò, me, cóc, chè ba mầu,...
Nhớ Giáng Sinh, dạo phố, nghe Thánh ca,
Nhớ ngày Tết, đông vui thật rộn rã...

Nhớ Grival giọt café đắng lạnh
Lạnh đắng bờ môi, lạnh đắng chia phôi
Thôi hết rồi, nơi mỗi ngày hội ngộ
Chốn cũ tan tành, ký ức xa xôi.

Nhớ cả những buổi sáng trời lành lạnh
Cùng nghịch đùa, ...  nào biết lúc chia phôi
Bơi, lặn, phá,... xong tranh ăn thật ngộ
Ngon lạ lùng: chỉ mẩu bánh, miếng xôi...

Còn nhớ nữa, những đêm hè tĩnh lặng
Tiếng ve buồn mang nặng nỗi ưu tư
Sầu ai đó ? Hay ném sợi tơ lòng
Níu người tình sắp xa nhà, biệt xứ ?

Nhớ đôi phen cả lớp vờ im lặng
Cùng rủ nhau trốn học thật vô tư
Bị phạt.  Sợ, nhưng rồi vẫn đồng lòng
Xưa gắn bó, mỗi người giờ một xứ...

Saigon ơi, tình em ta vẫn giữ !
Dù thời gian có lặng lẽ trôi nhanh
Dù không gian có vạn dặm mịt mùng
Ta vẫn muốn cùng em chung nhịp thở !

P.N - Feb 16/2014



Sài Gòn ơi, kỷ niệm xưa luôn giữ
Giữa xứ người, năm tháng dẫu qua nhanh
Dẫu ngày về, vẫn còn mãi mịt mùng
Nhưng vẫn nhớ, vẫn thương theo tiếng thở

Tứ Diễm - Feb. 16, 2014
(họa giữ nguyên chữ cuối mỗi câu)


Ghi chú:
Trong bài thơ Sài Gòn Nỗi Nhớ của anh Phong: Trường, Sơn ở câu 3 và 4 của khổ thơ thứ 3 và Bảo, Huệ ở câu 1 và 2 của khổ thơ thứ 4 là tên của những người bạn thân.



Nếu thích lãng đãng cùng nàng thơ, mời ghé xem thêm một số bài trong các bài viết:

2 comments:

Phong Nguyen said...

Cảm ơn chị Tứ Diễm đã dẫn giải bài thơ bằng cả một bài viết với hình ảnh minh họa nữa. Có thể nói không sai chị là người rất chu đáo trong mọi việc.Bài thơ họa cũng rất hay và rất nữ tính (khô bò, me, cóc ... hình như thiếu ô mai và bò bía hihihi).

TuDiem's Corner said...

Dạ, cám ơn anh Phong đã khen nha. Đúng là thiếu hai món "ruột": ô mai và bò bía, cũng như nhiều món hấp dẫn khác nữa. Nhưng chỉ e nếu TD liệt kê đầy đủ tất cả những món đó thì bài thơ của anh Phong sẽ phải đổi thành "Sài Gòn Nỗi Nhớ ... Món Ăn" quá hà :)

Post a Comment

 
;