Friday, 11 November 2011

Thơ - Tình Sầu

  TÌNH SẦU

  Mênh mông
  Giữa chốn biển người
  Đôi ta như hạt cát rơi.  Lạc loài.
  Cứ lăn,
  Lăn mãi, lăn hoài.
  Lang thang từ chốn phương Đoài sang ni,
  Gặp nhau
  Chưa kịp nói gì
  Gió Đông vội thổi
  Cuốn đi.  Ngỡ ngàng.
  Khiến ta thành kẻ lang thang,
  Khiến ai buồn héo.
  Tình càng lắng sâu.
  Hai ta, hai hạt cát sầu,
  Tìm nhau sao mãi lạc nhau thế này


Tứ Diễm

0 comments:

Post a comment

 
;