Friday, 11 November 2011

Thơ Tứ Diễm, Tiếng Hót Của Loài Chim Mang Trầm Uất - tác giả Phan Xuân Sinh

Thơ Tứ Diễm, Tiếng Hót Của Loài Chim Mang Trầm Uất
Phan Xuân Sinh

MẸ, một đề tài gây rất nhiều xúc cảm cho các nhà thơ.  MẸ là biểu hiện cho sự cao quý, trang trọng và thương yêu tột cùng của con người.   Mẹ còn hiện thân cho lòng nhân từ, vị tha, bác ái.  Ai thiếu mẹ là cả một trời sụp đổ, mất mát lớn trong đời.   Tứ Diễm vừa mới mất mẹ, vành khăn sô còn đội trên đầu nóng hổi.  Tứ Diễm đang gục ngã trước nỗi bi thương vừa trầm uất trong lòng, vừa thống thiết trong đời sống.

Những dòng thơ của Tứ Diễm hôm  nay là tiếng  kêu bi thiết mang thương tích, bơ vơ giữa một khung trời rộng lớn, như tiếng chim bị lạc đàn đang chơi vơi tìm về tổ ấm.  Tiếng gào thét đó thốn tận tim gan người đọc, và những giọt nước mắt kia đã đẫm ướt trên trang giấy, làm nên những viên ngọc dâng lên Mẹ hiền.

Hãy chia sớt với Tứ Diễm nỗi lòng ray rứt, khổ đau của người con vừa mới mất Mẹ.  Hãy đọc những vần thơ của Tứ Diễm để cảm thông sâu sắc những khát khao thương nhớ, cũng như ca tụng tấm lòng trời biển của Mẹ tận tụy một đời vì con và cho con.

Tôi đang đi vào cõi thơ của Tứ Diễm.  Tôi đang xúc động và lao đao giữa một dòng thơ nghiệt ngã của hoàn cảnh mà tác giả đang gặp.  Tôi lặng người trước những lời tâm huyết được tác giả chắt chiu trong những câu thơ vừa mộc mạc, vừa chân thành dành cho Mẹ:

"Bàn tay mẹ, giờ giá băng,
Buốt hồn con tựa vành khăn trắng đầu..."

Hãy đến với Tứ Diễm và hãy chia sẻ với Tứ Diễm.

Phan Xuân Sinh
Feb. 2001

0 comments:

Post a comment

 
;