Saturday, 12 November 2011

Thơ - Một Thoáng Bâng Khuâng

 MỘT THOÁNG BÂNG KHUÂNG

  Toronto chiều nay sao rảnh quá
  Tôi bồi hồi nhớ lại ngày xưa
  Ôi, Saigon, thương quá những chiều mưa
  Cùng bè bạn tụm năm nghịch phá
  Rồi giờ đây, mỗI người mỗi ngả
  Kẻ ra đi, người ở lại quê hương
  Có ai còn trở lại thăm trường?
  Cho tôi gửi lời thăm tất cả
  Nhớ ngày xưa, tôi thường nghịch phá
  Cùng bạn bè, bẻ trái, hái hoa
  Mải mê đùa kiến cắn, suýt soa
  Miệng không mếu, sao lệ rơi đầy áo
  Để bạn bè một phen chế nhạo
  Buông những lời chọc ghẹo vu vơ
  Thương làm sao những kỷ niệm dại khờ
  Của một thuở học trò áo trắng
  Bây giờ đây ngoài trời thật nắng
  Chỉ làm tôi thêm nhớ bâng khuâng
  Ước làm sao khoảng cách thật gần
  Cho tôi được về thăm chốn cũ....


  Tứ Diễm -  August 1990

0 comments:

Post a comment

 
;