Saturday, 12 November 2011

Thơ - Ơi, Lá

ƠI, LÁ

từ khi lạc nẻo dương gian
ngẩn ngơ một thoáng mơ màng trăng thanh


mùa Xuân
lá thắm tươi xanh
ươm bao mộng ước vào nhành búp non
trời vừa ấm, lá cười giòn
xôn xao đón nắng ghé hôn chào mừng


mùa Hè
lá bỗng rưng rưng
tím loang nỗi nhớ theo từng dấu chân
lẻ loi phiến lá giữa sân
mơ ngày nhập học quây quần rộn vui


mùa Thu
lá chợt bùi ngùi
vàng theo con nắng, sụt sùi cùng mưa
gió ru phiến lá giấc trưa
à ơi, lá rụng theo mưa về nguồn


mùa Đông
lá lẻ loi buồn
héo hon đếm hạt tuyết tuôn ngập trời
bâng khuâng mơ dáng một người
nâng niu ấp ủ một thời...
rồi quên


bên thềm phiến lá chênh vênh
gió ơi mang lá về bên ni dùm...


Tứ Diễm - Jan. 18, 2000
[viết tặng Diệp Tử]

2 comments:

Ngự Bình Nguyễn said...

Hom nay moi doc duoc lai bai tho nay, ky niem mot thoi

TuDiem's Corner said...

Một thời lãng đãng thật dễ thương, phải không hở? Mới đó mà mười mấy năm rồi, thơi gian qua nhanh quá :)

Post a comment

 
;