Friday, 11 November 2011

Thơ - Lỡ, Một Thoáng, Vô Tình

LỠ,
     MỘT THOÁNG,
          VÔ TÌNH....


LỠ
Lỡ mai về chốn cũ
Lạc lõng
     giữa người thân
Quen
nhưng sao...
     vẫn lạ
Lòng chợt thoáng
bâng khuâng...


  --oOo--

  MỘT THOÁNG...

  Lỡ một thoáng
     và rồi mãi mãi...
  Hụt hẫng
         rơi
  rạn vỡ ngấm ngầm.
  Dường như
           lỡ...
  Phải chăng đã lỡ?
  Hỏi có buồn?
      Sỏi vẫn lặng câm...


  --oOo--

VÔ TÌNH
Ngu ngơ
     nên hóa vô tình
Nào hay
lại có dáng mình trong thơ
Chữ hờn
   lạc cõi hư vô
Thơ
   sầu
      trẩy nhánh sương mờ
Lặng đau...


Tứ Diễm - Jan. 12, 1999


0 comments:

Post a comment

 
;